Thứ Bảy, 23 tháng 10, 2010

ỦN YÊU !

Bây giờ Ủn không thích gọi là Uyển Nhi nữa , mà thích gọi là Ủn , nhõng nhẽo ghê …bởi vì Ủn biết đó là cách gọi yêu .
Cả nhà ai cũng yêu Ủn , mà Ủn thì ngày càng phức tạp lắm …làm mình làm mẩy lắm …
Ủn đã thôi khóc nhè khi đến lớp ( thành tích này thuộc về ngoại ) ngoại dọa Ủn : nếu khóc nhè sẽ bị chuyển sang học lớp của bác bảo vệ , bác ấy bắt nghe đài suốt ngày điếc tai ( phòng của bác bảo vệ ngay sát cổng ra vào , đài mở oang oang ) , ăn cơm với bác bảo vệ , tối ngủ với bác bảo vệ , chân bác ấy to đùng gác Ủn bẹp dí , hễ khóc bác ấy sẽ lấy thước gõ vào tay . Ủn sợ lắm , sáng nào đén lớp khi vào cổng cũng gắng nở một nụ cười DIỄN XUẤT , buồn cười ghê …
Vậy mới thấy Ủn còn rất ngây thơ , nhưng lại thích làm chị của cả nhà : Bà ngoại ơi ! chị muốn uống nước …” Oai không ?
Bà ngoại là bạn thân của Ủn ( chơi đồ hàng với Ủn suốt mà ). Là người mẫu của Ủn ( Đây là cực hình mà ngoại phải chịu đựng suốt , hết nghiêng đầu nghẹo cổ cho Ủn chụp ảnh lại phải xù đầu cho Ủn tạo mẫu tóc , mà mùa hè nóng lắm , xù tóc ra cho Ủn vày vò , lát sau nhìn vào gương ngoại thấy mình giống …Khiếp…
Ủn yêu ngoại lắm , nhưng ngoại chỉ là hạng nhì thôi , MẬM TE vẫn là nhất , ngoại hơi tủi thân nhưng lại biết thân biết phận , hạng nhì còn hơn không có hạng nào , nghĩa là vẫn đoạt HUY CHƯƠNG BẠC .
Bây giờ Ủn thích cả nhà gọi là ủn , nhưng ngoại chắc rằng sau này khi đã thành một cô gái , sẽ có lúc Ủn phụng phịu nói rằng :” Sao lại gọi như thế , gọi thế thì gọi là ỈN luôn đi”…