Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Truyện ngắn : Kẻ phụ tình.

Mô rất sợ côn trùng, vì vậy phòng làm việc lúc nào cũng đóng kín. Vậy mà tự dưng từ đâu bỗng xuất hiện một con ruồi. Nó chỉ bé xíu bằng hạt đỗ đen, rứa mà cô ả điệu đàng lắm. Cứ mỗi lần Mô mở cửa phòng bước vô là nàng ta a a bay tới hun chùn chụt lên má, lên mồm, lên mắt của Mô. Có lẽ do không hiểu cách tỏ tình của cô ả, nên Mô cáu. Mà khi Mô cáu thì khiếp lắm à nha; Mô xoè bàn tay rộng hết cỡ, giáng thật lực vào cô ả với tất cả sức lực cộng với lòng căm thù ngùn ngụt. Nếu dính đòn, chắc chắn cô nàng sẽ nốc ao ngay. Nhưng có lẽ  xuất thân là một võ sỹ hạng ruồi, nên lần nào cô ả cũng tránh được những cú ra đòn của Mô. Sau khi uốn éo lượn lờ một lúc, nàng lại xáp vô hun chùn chụt lên mồm, lên mắt, lên má của Mô…Chời ạ! Những điểm nhạy cảm đó cả đời Mô đã dâng hiến cho ai mô, rứa mà ả ruồi lại nỡ lòng làm cho hoen ố!



Cứ thế, ngày lại ngày; mỗi lần mở cửa phòng làm việc là Mô với ả lại vờn nhau.  Mô đập thì ả bay lên, Mô ngừng tay thì ả lại xáp vô hun hít. Ruồi mô mà có loại ruồi vô duyên rứa răng chừ! Người ta đã từ chối, đã kiên quyết quay lưng rồi mà vẫn a la xô tới để tỏ tình.  Mà khổ nỗi, càng kiên quyết chối từ tình cảm của cô nàng bao nhiêu, thì mặt mũi của Mô càng vêu vao vì những cú uýnh ruồi thì hụt, còn mình thì lãnh đủ những cú uýnh của tự mình. Mặt mũi Mô lục lam chàm tím vêu vao như cái kẹo cu đơ ngâm nước. Tay bo với ả không được, Mô đành bất lực đóng cửa phòng, bật máy lạnh để làm việc. Thế là ả lại càng có cơ hội để tấn công Mô. Nhiều hôm Mô mở toang cửa phòng, cửa sổ mà xua mà đuổi đến bở hơi tai. Tưởng ả đã biến theo những tiếng hô phong hoán vũ của Mô. Yên tâm ngồi trước còm pù tơ mần việc, mới gõ lạch tạch được vài phát lại nghe tiếng a a của ả. Rứa mới điên, rứa mới khùng, rứa mới lửa căm thù lại bốc lên ngùn ngụt. Mô căm thù cái ả ruồi ni lắm lắm, nhiều khi cứ muốn vồ lấy ả mà vò mà xé rồi bỏ vô mồm mà nhai ngấu nghiến cho hả cơn tức, nhưng sực nhớ lời cô giáo dạy hồi nhỏ làm rứa là mất vệ sinh, vì ruồi là loài vật bẩn nhất nhì thế giới. Nhưng mà chời ạ, muốn hạ hoả cũng khó với ả ta, thậm chí muốn đàm phán hoà bình với cô nàng cũng khó. Biết mần răng đây chừ?


Cứ thế, tuần nọ qua tuần kia, tháng kia qua tháng nọ. Thời gian thấm thoắt thoi đưa cũng đã được vài tháng. Cảm giác như Mô và ả ruồi si tình kia đã chấp nhận nhau một điều gì đó mà chỉ những ai quá hiểu nhau mới không cần nói thành lời. Nghĩa là mỗi lần ả xáp vô hun chùn chụt lên má, lên môi, lên mắt thì Mô tảng lờ cho ả hun một lúc rồi bất ngờ đưa tay đập đánh bốp vào đúng cái vị trí ả vừa đỗ. Ả liền bay nứng lên, đảo đảo cánh một cách đĩ thoã rồi đậu vào một chỗ cao cao trên tường vừa đủ cho tay Mô không với tới rồi thong thả đưa mắt lẩy tình với Mô.  Rứa có điên không cơ chứ!

Một dịp may đến với Mô, đó là lần chủ bút gọi lên giao nhiệm vụ đi điều tra vụ mấy tay lý trưởng  ăn chặn gạo cứu trợ lũ lụt của dân. Vẻ mặt rất chi là thời sự, chủ bút căn dặn “Với quan điểm lấy dân làm gốc, cậu xuống đó phải nghe dân nói, cấm không được xằng bậy nhận bất cứ đút lót nào của đám quan lại nghe chưa. Nếu chỉ nhận dù một hào một cắc thì tôi sẽ đuổi việc cậu trong năm giây”. Mô mừng quýnh, dạ vâng lia lịa. Lúc đó vì dân thì ít mà vì ả ruồi thì nhiều. Ít ra trong thời gian đi công tác, Mô sẽ tránh xa được sự ve vãn lì lợm của ả. Mô long tong chạy về phòng của mình để thu xếp đồ đạc. Trên tường, ả ruồi đang đưa hai chân sau  xoa xoa đít như để gợi tình; đôi cánh mỏng vẫy vẫy như thể cánh tiên mời chào, đôi mắt ả ta mới đong đưa đĩ đĩ làm sao, mới gian gian dâm dâm làm sao. Mô cười hậc hậc, quên cô mày đi, chịu khó ở nhà lủi thủi một mình nhé cô nương. Mặc cho ả cố tình ưỡn ẹo ngoáy ngoáy mông làm duyên làm dáng, Mô vẫn quyết tâm đóng cửa phòng, tung tăng đi cơ sở…

Kể ra cái đám cường hào này cũng ác bá thật. Dân bị lũ lụt, người chết,  nhà cửa tài sản tan hoang, đói đến rã rời kêu trời chẳng thấu. Rứa mà  dân miềng  “cuốc” nội cũng như “cuốc” ngoại quyên góp gửi tiền gạo về cứu trợ, mấy tay này đã nhẫn tâm hớt mất. May mà dân phát huy cao độ tinh thần dân biết, dân bàn, dân kiểm tra nên đã thưa kiện mời lòi mặt chuột. Thấy có ký giả về tìm hiểu, dân ta sướng, cười khậc khậc sướng nha sướng nha, quả ni có ký giả bêu gương lên báo thì tụi bây có mà chạy trời nha. Được dân tin tưởng, Mô phấn khởi lăng xăng ghi chép, lăng xăng chụp ảnh, lăng xăng ghi âm phỏng vấn hết người này tới người nọ. Một ông nông dân mặt mũi với những nếp nhăn còn nhiều hơn ruộng hạn nói với Mô “họ ăn cơm thì cho dân bầy tui ăn cháo với chớ, đằng ni họ húp luôn cả cặn thì dân bầy tui sống bằng chi?”.  Một thiếu phụ vạch vú cho con bú, Mô trộm liếc nhìn thấy vú chị ta như cái xơ mướp vậy mà đứa bé cứ hóp má cố nút lấy nút để. Vừa cho con bú, chị vừa nói “Bầy tui cũng biết là họ ăn, nhưng ăn vừa vừa thôi, có mười ăn bảy, để lại cho bầy tui ba với chớ, đàng ni lại ăn hết, mần sạch”.  Một bà trông có vẻ hiền lành nói rủ rỉ: “Người dân chúng tôi không đòi hỏi chi nhiều mô ông ký giả ạ, chúng tôi chỉ cần làm sao có cơm đủ ăn, áo đủ mặc là được thôi”.

Sau khi tiếp xúc với những người dân,  Mô tới làm việc với đám chức dịch. Mấy tay lý trưởng, lý phó cười xuề xuề nói ký giả  tin ai không tin lại đi tin đám nớ, dân trí họ thấp lắm thấp lắm, với lại dân thì gian, họ bịa ra để vu cáo đó,  ký giả nên nghe ý kiến chính thống từ bầy tui mới chính xác, vấn đề là thế ni nì thế ni nì. Sau đó họ xoa tay xoa chân rối rít nói mấy khi có ký giả về làng mời ký giả uống chén rượu nhạt, ăn bữa cơm nhạt cùng với đoàn thanh tra cấp trên…Nhạt mô? Cơm dân thì không có ăn, còn bữa cơm nhạt mời quan thì tú hụ, rượu nhạt được sản xuất bên tận trời Tây. Sực nhớ lời chủ bút, Mô xoa bụng nhăn nhó xin kiếu vì bị mỡ máu, tiểu đường, đại tràng, dạ dày…nghĩa là đủ các thứ bệnh tương ứng với những món ăn và uống “nhạt” trên mâm.

Trở về toà báo, Mô đọc kỹ các tài liệu, soi kỹ các bằng chứng, nghe kỹ các đoạn băng, dòm kỹ các tấm ảnh và rút ra một điều sẽ làm cho dân  thì sướng nhưng quan lại sợ, đó là việc bọn chức dịch ăn chặn gạo tiền cứu trợ của dân là có thực!  Rứa là mặc cho sự khiêu khích ngày càng gia tăng của ả ruồi, Mô vẫn hỳ hục làm việc.

Bây giờ chiến thuật của ả đã thay đổi, từ chủ động tấn công ả đã chuyển sang phòng ngự phản công. Những lần Mô triển khai kế hoạch tác chiến để tiêu diệt là ả đậu tuốt lên cao trên tường. Khi Mô đang tập trung trí tuệ cao độ làm việc, ả bất ngờ ào xuống bụp một phát lên mồm Mô rồi bay vụt đi khiến Mô trở tay không kịp. Tuy sống trong tình trạng chiến tranh như rứa,  Mô vẫn kiên trì viết viết lách lách, cuối cùng bài viết cũng hoàn thành. Mô khấp khởi cầm lên nộp cho chủ bút. Vừa đọc chủ bút vừa gật gù tốt tốt, được được, cần phải đăng ngay đăng ngay. Ngày hôm sau, trên trang nhứt của tờ nhật trình bài báo “Những con giun trong lòng dân” của Mô được đăng tải. Báo bán chạy như tôm tươi. Dân còn phô tô thành nhiều bản chuyền tay nhau đọc, họ nói với nhau ừa mà ký giả nói đúng đo đúng đo, bụng mà lắm giun thì cơ thể bị suy dinh dưỡng  chỉ có đườngg chết mất ngáp chơ răng.  Báo bán được nhiều, Chủ bút cười hấc hấc, Mô  cũng sướng quá cười hậc hậc rồi tong tả trở về phòng tiếp tục chiến đấu với ả ruồi.

Mấy hôm nay Mô để ý thấy cô nàng có vẻ khang khác. Mỗi lần Mô mở cửa phòng, thay vì lao tới tỏ tình một cách cuồng nhiệt, cô ả chỉ vẫy vẫy đôi cánh vừa đủ để lộ cái thân hình cực kỳ sexy rồi lại đứng lặng phắc trên tường. Ả thay đổi chiến thuật chi đây? Mô thầm nghĩ một cách đầy cảnh giác. Này, không thể qua mắt trẫm đâu à nha. Chủ động tấn công người ta không được, chừ định chơi cái bài mần kiêu hả. Yết Kiêu đây còn chưa sợ nữa là kiêu. Ừa, Yết kiêu thì yết kiêu, đây cũng chơi bài kiêu binh luôn. Mô mần như không thèm để ý đến cô ả. Với một vẻ mặt lạnh như đít bom, Mô mở còm pù tơ ra mần việc. Mới lách tách được mấy phát, ả lại mon men tới. Mô nhếch mép cười mỉa. Tưởng răng, chơi cái bài giả vờ hờn dỗi để chinh phục trái tim sắt đá của Mô là không xong đâu nhé, tâm hồn Mô đâu dễ rung động trước kiểu tỏ tình nhạt hoét ni. Mô cứ giả vờ coi ả tỏ tình ra răng. Ban đầu ả mơn man lên má. Mô biết rồi nhưng cứ mần thinh coi ả tỏ tình ra răng. Lát sau ả mon men lên khoé mắt. Mô biết rồi nhưng cứ mần thinh coi ả tỏ tình ra răng. Lát sau nữa ả mò mẫm lên cánh mũi. Mô biết rồi nhưng cứ mần thinh coi ả tỏ tình ra răng. Có lẽ thấy Mô án binh bất động, ả tưởng rằng đã chinh phục được trái tim và tâm hồn Mô, nên chỉ một phần ba giây sau khi mò mẫm lên cánh mũi đang phập phồng vì xúc cảm của Mô, ả liền mò xuống mép mềm mại mút môi Mô. Lần này thì quá trớn rồi đó à nha, Mô xòe rộng bàn tay, vận đúng ba thành công lực phóng một chưởng vào đúng vị trí mà ả đang gợi dục. Một tiếng “bùm” vang lên, những tia lửa chớp nhì nhằng loé sáng, phen này thì ả chỉ có mà gọi là tan xác pháo…

Mô tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn quanh. Chuyện chi xảy ra rứa hè? Ờ phải rồi, cách đây ít phút cuộc chiến giữa Mô với ả ruồi đã xảy ra. Với ba thành công lực uýnh vào mặt khiến Mô cũng chết ngất thì chắc chắn xác ả  đã tan thành muôn mảnh. Mô sướng quá vùng dậy để chiêm ngưỡng xác ả ruồi. Nhưng mà chời ạ! Nhìn lên tường, Mô thấy cô nàng đang lặng thinh trên đó, hai chân trước của ả đưa lên vặn vẹo vào nhau, đôi mắt bình thường rất chi là dâm đãng của ả giờ nhìn Mô có vẻ buồn buồn.

Cuối cùng thì phiên toà xét xử đám lý trưởng, lý phó và lũ sai nha cũng được mở trong sự mong đợi của người dân. Sau mấy ngày xét xử, kết tội, luận tội, tranh luận…rất chi là căng thẳng, quan toà đã đọc một bản nghị án dài dằng dặc trong đó đanh thép lên án những kẻ lợi dụng chức quyên đã tham nhũng, tham ô ăn hớt của dân, với tội này nghĩ cần phải dành cho những hình phạt nghiêm khắc mới đủ sức răn đe, giáo dục…nhưng xét thấy bị cáo đã ăn năn hối cải…nọ kia…, trước khi gây án bị cáo đã có nhiều công hiến được thưởng nhiều huân, huy chương Bắc Đẩu, Nam Tào bội tinh… kia nọ…, do trình độ nhận thức còn hạn chế…kia nọ nọ kia… do chưa có tiền án tiền sự…nọ kia kia nọ…nghĩ cũng nên giảm nhẹ một phần hình phạt cho bị cáo. Đọc tới đây, quan toà dừng lời nhìn xuống chỗ bọn lý trưởng, lý phó và lũ sai nha đang cúi gầm mặt trước vành móng ngựa bằng ánh mắt cực kỳ nghiêm khắc, sau đó ngài tiếp tục cất giọng vô cùng đanh thép: Sau quá trình nghị án, Toà quyết định phạt lý trưởng 3 năm tù, lý phó 2,5 năm tù, đám sai nha mỗi đứa 2 năm tù…tất cả cho hưởng án treo và tha bổng tại toà!

Nghe toà tuyên án xong, đám chức dịch cười toe toét, ôm nhau nhảy cà rẩng cà rẩng. Còn đám dân đen một phần vì tức, một phần vì đói  lăn quay ra chết giấc tại phiên toà.

Mô nghĩ hực hực như thế ni thì thà trở về chiến đấu với ả ruồi còn hơn!

Mở cửa, Mô cảm thấy căn phòng như rộng ra và lạnh lẽo lạ thường. Đưa mắt nhìn quanh, Mô không thấy ả ruồi đâu cả, ở vị trí quen thuộc , nơi mà ả thường hay xoa đít, xoa đầu gợi tình giờ chỉ là một bức tường trống trơn. Một cảm giác cô đơn ùa vào xâm chiếm tâm hồn Mô. Nàng ở đâu hả Ruồi! Mô ngơ ngác nhìn quanh và không thể tin ở mắt mình. Trên bàn làm việc của Mô một thân thể loã lồ nằm yên bất động. Không tin nổi, Mô dụi mắt mấy cái. Không! Không phải mơ mà là một sự thật đau lòng, Nàng đã chết! Nàng chết thật rồi, đôi cánh tiên của nàng buông xoã để lộ thân thể sexy giờ đã khô cứng, chân tay nàng vươn ra như muốn ôm Mô lần cuối trước khi giã biệt và đôi mắt…đôi mắt ngày thường cực kỳ dâm đãng của nàng chỉ dành tặng riêng Mô giờ có cái gì như một sự trách móc dỗi hờn…Âu cũng là xong một cuộc đời dâu bể! Mới đây thôi nàng là kẻ thù của Mô, nhưng giờ đây nàng chỉ là một cái xác không hồn. Mọi căm thù chợt tiêu tan nhường chỗ cho sự thương xót vô bờ bến. Mô đau đớn đặt nàng vào một tờ giấy trắng thay cho vòng hoa tang. Nàng xứng đáng được hưởng điều đó, vì Mô tin rằng cho tới phút cuối cuộc đời Nàng vẫn còn trinh trắng. Trước khi khâm liệm, Mô đã trịnh trọng chụp bức ảnh Nàng để lưu lại cho muôn đời sau! Do quá tiếc thương, Mô quyết định không chôn cất mà quàn nhục thể của Nàng trong phòng làm việc để mỗi lần tới lại có dịp chiêm ngưỡng dung nhan.



Xác của nàng Ruồi

Rồi thời gian cũng qua đi, rồi niềm đau cũng nguôi ngoai. Mô đã quen dần với sự cô đơn trong căn phòng lạnh lẽo. Cho tới một ngày…

Sau bữa cơm, Mô vội vàng tới toà báo ngay để kịp viết một bài phóng sự trình chủ bút. Vừa khoác chiếc túi lên vai, định quày quả đi, con mèo mướp nhà Mô ỏn ẻn nói “Mép chàng còn dính mắm tôm kìa”. Mô đưa tay quẹt ngang mồm rồi đưa lên mũi ngửi, mùi mắm tôm bốc lên ngàn ngạt. Mô sực nhớ do vội quá nên  chưa kịp lau mồm, súc miệng đúng như những gì cô giáo dạy khi còn đi học. Chạy vội vô Bathrooms để rửa mồm, chợt Mô sững sờ đứng ngẩn mất mười lăm giây. Ừa ừa…thôi chết rồi…Mô chạy vụt trở ra nhảy lên con xe cà tàng phóng đi, mặc cho con mèo mướp nhà Mô sững sờ ngó theo mà không hiểu chuyện chi.

Tới toà báo, Mô quẳng xe lao ngay tới phòng làm việc. Cửa bật tung, Mô nhảy bổ vào phòng. Đây rồi, Nàng vẫn nằm đó an nhiên tự tại dù cho thời gian đã làm cho quắt queo thân xác. Mô ôm lấy xác Nàng khóc nức nở, khóc như chưa bao giờ được khóc. Chời ơi! Không ai khác, chính Mô; chính Mô chớ không phải ai khác là thủ phạm giết Nàng chời ạ! Bạn đọc thân yêu của Mô ơi! Bạn có biết tại sao Nàng chết không? Nàng chết không phải vì quá yêu Mô, nàng chết không phải vì căn bệnh tương tư như bao cô gái đang yêu từng mắc, nàng chết không phải do quá đau khổ vì yêu. Vâng! Nàng chết chẳng qua vì đói và khát. Trong phòng làm việc của Mô ngoài các phương tiện hành nghề ra, tịnh không có một thứ gì để Nàng có thể nhấm nháp. Thậm chí kể cả một giọt nước cũng không có nốt. Vậy thì làm sao Nàng sống được trong suốt bấy nhiêu ngày bị giam lỏng trong bốn bức tường?

Đến lúc này, Mô mới chợt hiểu ra những lần Nàng ve vãn Mô, những lần Nàng lỳ lợm gạ gẫm trước sự từ chối quay lưng của Mô, những lần Nàng mò xuống mép mềm mại mút môi Mô đâu phải là Mô đẹp chai như Mô tưởng bở, mà chẳng qua do Nàng đói và khát, Nàng muốn kiếm một chút gì còn sót lại trên môi Mô, ít nhất là một tí nước bọt để sống qua ngày. Thế mà Mô đã tự cao tự đại, Mô đã quay lưng, Mô đã nhẫn tâm từ chối một nhu cầu nhỏ nhoi tối thiểu của một cuộc đời khiến cho Nàng phải chết tức chết tưởi! Mà Nàng có đòi hỏi gì cao xa đâu, Nàng đâu cần căn phòng đầy đủ tiện nghi với những cánh cửa đóng kín, máy lạnh chạy suốt đêm ngày. Nàng có cần đâu những buổi tiệc tùng trị giá hàng trăm con trâu mà người nông dân phải nuôi suốt cả năm trời mới có.Nàng không cần những chai rượu ngoại trị giá hàng trăm, hàng nghìn đô. Nàng đâu cần những bộ váy đầm mini juyp hay những bộ com lê cà vạt đắt tiền. Nàng cũng chẳng cần nghe Mô nói những lời sáo rỗng vốn đã được  nói đi nói lại đến thuộc lòng. Cái mà Nàng cần chỉ đơn giản thôi, đó là quyền được sống! Chỉ có bấy nhiêu mà Mô vẫn dửng dưng trước sự đòi hỏi chính đáng nhưng hết sức tối thiểu của Nàng. Tự vỗ ngực nhân danh cho thói đạo đức giả của mình, Mô cũng chẳng cần hiểu vì sao Nàng đã nhìn Mô với cái nhìn buồn bã tuyệt vọng. Giờ thì Mô hiểu ra rồi, Nàng tuyệt vọng buồn bã vì Nàng biết thân phận của mình không thể làm gì ngoài khác ngoài sự cầu xin. Nhưng cầu xin mãi không được buộc Nàng phải  kiếm sống bằng mọi cách. Cổ nhân có câu “có thực mới vực được đạo”, do không có ăn, lại không được cho uống, vậy nên từ chỗ liễu yếu đào tơ, bản năng sống đã khiến Nàng trở nên táo tợn, liều lĩnh chỉ chực Mô sơ ý là lao vào để cướp giật một tí mùi vị của đồ ăn còn vướng trên môi, trên mặt.

Ôi chao! Giá như ngay từ đâu Mô hiểu được điều này thì giờ đây thay vì cái chết oan nghiệt của Nàng, tình cảm của Mô và Nàng sẽ gắn bó tha thiết làm sao. Mô vẫn có thể tới dự những bữa tiệc linh đình trị giá hàng trăm, hàng nghìn đô. Còn Nàng chỉ cần thưởng thức những thứ gì còn sót lại. Nhưng Mô vẫn sẽ còn là Mô và Nàng vẫn sẽ còn là Nàng. Bên nhau mãi mãi…


                                                                                                           Tân Nam thôn, 10/9/2010
                                                                                                                   Nguyễn ngọc Đức
----------------
Truyện ngắn hay mỗi ngày , truyện hài hước ,