Thứ Tư, 18 tháng 12, 2013

Truyện ngắn : Tự nguyện .

Sáng nào Thành cũng tỉnh dậy từ lúc năm giờ , không phải vì tiếng chuông báo thức mà bởi tiếng huỳnh huỵch của chân người  dộng xuống đất . Thành không khó chịu vì tiếng động ấy mà còn rất thích thú . Anh bật dậy , bước ra khỏi phòng , từ sân sau của tầng hai anh có thể nhìn xuống sân nhà bác Diễn , ở đó bác đang tập thể dục , những động tác của bác mạnh mẽ và dứt khoát . Bác Diễn năm nay ngoài tám mươi tuổi , cơ thể rắn chắc khỏe mạnh , da đỏ au , trí tuệ minh mẫn . Thành thấy cảm phục bác , tuổi cao như thế nhưng bao giờ cũng sinh hoạt và lao động rất điều độ giữ cho mình một thể chất khỏe mạnh , tinh thần vui vẻ hoạt bát .Mỗi ngày dậy sớm xem bác tập  rồi mình cũng thực hiện tám động tác thể dục , Thành thấy người khoan khoái như nhận được luồng sinh khí mạnh mẽ và đầy sức sống từ bác truyền sang . 
*** 
Nằm lọt giữa những ngôi nhà cao tầng là căn nhà cấp bốn lợp ngói đỏ của gia đình bác Diễn , ngôi nhà phía trước có khoảng vườn rộng , rau quả mùa nào thức ấy quanh năm xanh tốt , đây cũng là nguồn rau sạch luôn cung cấp cho khu chợ nhỏ phố này . 
Bác Diễn là cán bộ miền Nam tập kết , sau khi rời quân ngũ rồi chuyển ngành một thời gian khá dài bác mới xây dựng gia đình , người con út của bác chỉ lớn hơn Thành khoảng mười tuổi . Bây giờ các anh chị đều đã lập gia đình hai người ra ở riêng , hiện vợ chồng bác ở với người con trai út cũng vừa cưới vợ . Các con bác đều có sự nghiệp vững vàng , đi lên bằng chính đôi chân của mình như hàng ngày bác Diễn đã bảo ban khuyên dạy . Từ bé Thành vẫn hay sang chơi nhà bác , vẫn thường nghe bác kể cho các con nghe về tấm gương hy sinh anh dũng của những chiến sĩ cách mạng , những con người đã đổ máu để nhân dân ta ngày nay được sống trong hòa bình , được học hành và xây dựng cuộc sống theo khả năng của mình . Bác thường xuyên nhấn mạnh vấn đề xây dựng tính cách của bản thân mỗi người : yêu lao động , hưởng thụ bằng chính thành quả của mình , không thờ ơ trước nỗi đau của người khác .

***
Sáng chủ nhật Thành nghỉ việc công ty , anh không cùng ba mẹ về quê ngoại mà ở nhà làm cái tiểu cảnh sân trước . Đang mải mê với xi măng và gạch đá thằng bé con nhà bên bỗng chạy sang , nó vừa thở hổn hển vừa nói:
-Chú Thành ơi ! con chó nhà bà Hương không hiểu sao hôm nay dữ lắm , gặp ai nó cũng cắn chú ạ .
Thành đang mải mê công việc , là giảng viên dạy họa nhưng anh rất đam mê thiết kế sân vườn và nội thất . Nghe thằng bé nói thế , anh chỉ ậm ừ :
-Ờ , cháu về nhà đóng cửa lại , đừng chạy lung tung mà chó cắn đấy nhé .
Nói xong anh lại say sưa với việc của mình . Thằng bé nghe Thành nói thế đứng yên một lát rồi chạy vụt về nhà , sợ sệt đóng sầm cánh cổng .
-Cháu đang làm gì thế ?
Bác Diễn sang từ lúc nào , cúi xuống bên Thành , nụ cười với những nếp nhăn rẻ quạt ở đuôi mắt trong rất hồn hậu .
-Cháu đang làm tiểu cảnh – Thành vui vẻ trả lời bác – Anh đưa bản vẽ để bác dễ hình dung – bác xem như thế này có được không , ở đây cháu sẽ cho thêm vài tảng đá mầu xám và trồng một cây cọ, còn phía bên phải cháu định rải ít sỏi rồi trồng ít khóm hoa nhỏ…
Bác Diễn xem bản vẽ , gật gù :
-Được đấy cháu ạ , bên nhà bác có cây si đẹp lắm , cháu sang lấy về trồng ở đây chắc hợp lý  .
Bác Diễn bao giờ cũng thế , sẵn sàng chia vui và san sẻ với mọi người . Thành phấn khởi :
-Vâng ạ , thế thì hay quá , nếu trồng cây si thay vào chỗ cây cọ thì tuyệt…
Có tiếng chó gằn vọng sang , tiếng gằn hung giữ quai quái ,không bình thường . Bác Diễn đang định nói tiếp câu gì đấy , dừng lại lắng nghe . Thành dùng bai miết vữa lên mạch xây ,anh giải thích :
-Con chó nhà bà Hương đấy bác ạ , nghe bảo từ sáng tới giờ nó bỗng nổi khùng , gặp ai cũng cắn...
Vẻ mặt bác Diễn biến sắc , lo lắng … có phần hoảng hốt :
-Chết thật ! hay là nó bị bệnh dại , để bác sang bảo người ta nhốt chó lại , chó dại cắn nguy hiểm chết người chứ chẳng phải chuyện thường đâu .
Nghe bác Diễn nói , lúc này Thành mới chợt cảm thấy chuyện con chó bỗng dưng cắn càn có thể là một nguy cơ . Nhưng bà Hương ngoa ngoắt lắm , đụng vào những gì liên quan đến nhà bà dễ chuốc họa vào người , hơn nữaThành đang bận tay , phải làm xong để còn thu dọn trước khi ba mẹ về cho gọn gàng . Thành nói với bác Diễn:
-Cẩn thận đấy bác ạ , nhỡ ra nó cắn thì nguy hiểm .
Bác Diễn gật đầu :
-Ừ , nhưng không bảo người ta nhốt chó lại hoặc có biện pháp gì ngăn chặn thì nhiều người gặp nguy cháu ạ .
Bác Diễn đi khuất , Thành lại tiếp tục với công việc nhưng không hiểu sao không còn thấy hào hứng , nửa băn khoăn , nửa bồn chồn …hòn đá đặt chồng lên hễ trát vữa xi măng lại trầy trật rơi xuống , hì hục sửa đến phát chán. Thành bực bội quẳng hòn đá sang một bên , định chuyển sang xây bao bờ trước thì tiếng chó bên nhà bà Hương hộc lên , nó gầm gào hung hãn như đang cắn xé tranh giành mồi, rồi tiếng kêu hốt hoảng đau đớn của người đàn ông …bác Diễn , đúng là tiếng của bác Diễn…Tiếp theo là tiếng la hét hỗn loạn của nhiều người …tiếng con chó rú lên …Nguy rồi …chắc bác Diễn đã bị chó cắn ! Thành cầm chiếc búa nhảy phóc ra ngoài chạy sang nhà bà Hương .
Cổng nhà bà Hương đóng kín , con chó bị quật chết nằm ngay phía trước , hai người đàn ông đang dìu bác Diễn từ dưới rãnh nước lên , người bác đầy bùn đen ,trên mặt , vai và cánh tay đầy vết rách của chó cắn , máu từ vết thương chảy lênh láng . 
Lúc này các cánh cổng đều mở , người từ các ngôi nhà chạy ra rất đông , Thành và mọi người sơ cứu cho bác Diễn  rồi đưa bác đi bệnh viện khâu vết thương vì gia đình bác đi vắng hết .
***
Tất cả những người bị chó dại cắn hôm ấy đều đi tiêm phòng , mấy người kia bị cắn ở chân vết thương lại cạn nên không nguy hiểm . Trường hợp của bác Diễn rất nặng , những vết cắn đều nằm gần hệ thần kinh trung ương, lại sâu và dài . Tuy đã tiêm liều gấp đôi nhưng nhân viên y tế vẫn ái ngại về khả năng phát bệnh .
Thành thấy ân hận vô cùng , mặc cảm tội lỗi như mình chính là nguyên nhân gây ra tai họa cho bác Diễn . Tại sao hôm ấy anh không cùng bác sang nhà bà Hương , nếu có thêm Thành bác Diễn có thể không gặp nạn như thế , anh thấy ở mình có sự thờ ơ , có cái ì của người vô trách nhiệm .  May có hai người đàn ông đi đường giải cứu cho bác Diễn và diệt con chó , nếu không sự thể còn tai hại hơn , sẽ còn nhiều người gặp nạn hơn . Thật tệ hại là chủ nhân của con chó và những nhà quanh đó khi biết con vật phát dại đều đóng cửa im ỉm , mặc con nó chạy rông cắn bừa , trong số đó không thể chối cãi có cả Thành .
Những vết thương của Bác Diễn lành dần sau nhiều ngày dùng kháng sinh , để lại những vết sẹo đỏ hỏn . Sức khỏe bác dần hồi phục , bác lại chuyên cần cuốc xới chăm bẵm khu vườn . Thỉnh thoảng lúc rỗi rãi , Thành sang xem bác làm và trò chuyện cùng bác . Đang mùa hè vườn của bác rực rỡ muôn mầu của lá và hoa , rau dền đỏ , rau muống xanh rờn , chãi mướp lung linh hoa vàng đung đưa quả dài tròn mũm mĩm …Bác bảo trước đây làm vườn để nuôi con cái ăn học , bây giờ số tiền thu hoạch được bác dành để mua quà và phần thưởng động viên các cháu học hành .Bác làm việc đầy hào hứng không tỏ vẻ gì là mệt nhọc , bác chăm chút từng khóm cây , dùng ngón tay ấn lại gốc cà cho chặt , những ngón tay chụm lại in dấu trên đất , đều đặn như những bông hoa …
***
Vậy mà bác đã ra đi , bác phát bệnh sau ba tháng gặp nạn . Thành không dám nhớ lại những đau đớn cuồng loạn mà bác phải trải qua mấy ngày trước khi mất , không dám nhớ lại những gương mặt đau đớn của người thân khóc bác đầy tiếc thương. Nỗi ân hận giày vò tâm can Thành , Anh cũng đọc thấy sự áy náy bất an trên vẻ mặt của những người quanh xóm . Ân hận có ích gì , tại sao khi đang có thể ta lại không làm hết sức mình để lương tâm thanh thản .
 “Không thờ ơ trước nỗi đau của người khác” , bác Diễn đã giáo dục con cái bằng những lời mộc mạc như thế , và bác làm đúng như đã răn dạy con mình . Chẳng ai bắt bác phải hành động như vậy , đó là tư cách của con người , đó là truyền thống anh bộ đội cụ Hồ mà bác đã gìn giữ được, cho dù trải qua bao nhiêu năm thăng trầm trong cuộc sống . Thành là người được ăn học đến nơi đến chốn , anh ham tìm hiểu , đọc nhiều , biết nhiều . Anh cũng đã từng biết đến câu nói nổi tiếng của Martin Luther King :“ Điều tôi kinh hãi không phải sự đàn áp của kẻ ác mà là sự thờ ơ của kẻ thiện” . Giờ đây Thành kinh hãi chính mình , đâu phải cứ có kiến thức là hình thành nhân cách .
***
Sáng chủ nhật này Thành  vẫn thức giấc như thường lệ , không còn tiếng chân thình thịch gọi anh dậy mỗi sớm , một nỗi thương nhớ dâng tràn trong anh . Thành đứng trên sân sau nhìn xuống khu vườn nhà bác Diễn , từ nay vĩnh viễn chẳng bao giờ còn trông thấy bác ! Thành đứng như vậy rất lâu , tự vấn mình với bao trăn trở…
Trời sáng dần soi rõ khu vườn , những luống cây bàng bạc trong sương sớm , nhói trong tim khi Thành trông thấy những ngón tay chụm lại in dấu trên đất , đều đặn như những bông hoa …
                                                                                                                                       6 - 10 - 2012
---------------
Truyện ngắn hay mỗi ngày, truyện ngắn hay ,